TopTit.Com

Món ngon ký ức: Thơm thảo chè đậu ván

0 0

Có quá nhiều món chè ngon ở miền Nam nắng ấm tình nồng này. Chè Bà Ba, chè chuối, chè bánh lọt… nhưng chẳng hiểu sao khi nghĩ đến một món thừa đường, dư tinh bột thì trong tâm trí đứa tha hương như tôi luôn nhớ về chén chè đậu ván gắn bó từ thuở nhỏ.

Nhớ ôi là nhớ trong bất kỳ hàng chè nào của những quán ven đường, trong chợ ở miền Trung đều có món này. Ăn riết rồi quen, thành ghiền lúc nào không hay. Nhớ hoài năm học lớp 3, mỗi ngày, tôi phải thuộc một bảng cửu chương. Mỗi ngày như thế, ra rả đọc thuộc đến trưa mẹ đi làm về để được quà thưởng là gói chè đậu ván.
Cắn phần đuôi bọc chè, mút từng miếng, vị thơm béo ngậy của đậu ván hòa với cái ngọt thanh của đường tan dần trong miệng – ngọt ngào, ấm êm như tuổi thơ nghèo tiền bạc nhưng giàu tình cảm.
Thỉnh thoảng, bà ngoại cũng nấu món chè này vào ngày rằm hay mùng 1 để trước cúng, sau là dành cho mấy đứa cháu háu ăn. Này nhé, đậu ván ngâm một đêm trong nước tro trong. Ngoại nói nước tro làm cho hạt đậu bùi hơn. Hôm sao khi vỏ đã phồng rộp, lột bỏ vỏ, đem đậu hấp chín.

Nấu nước đường vừa miệng cùng với lá dứa, quấy một ít bột năng rồi rưới từ từ vào nồi nước đường đang sôi trên bếp. Khi bột sánh lại, cho đậu ván đã hấp chín vào, đảo đều và nhẹ tay để phần đậu hòa lẫn vào phần bột sền sệt ấy.
Đợi nồi chè sôi lục bục, đều đặn vài dạo thì nhắc ra khỏi bếp, cho vào 1 – 2 ống vani nữa là mùi thơm nức lan tỏa, màu vàng mật ong của đường xen lẫn màu vàng mơ của hạt đậu ván trông bắt mắt lạ lùng.

Nhớ đến một món ăn, có lẽ hương vị chỉ là một phần. Cái hoài nhớ luôn khiến người ta luôn tìm về những món ăn dân dã, thân quen đôi khi chỉ vì ám ảnh của những ký ức thời thơ ấu. Có phải vậy không ?!
Theo iHay

Để Lại Bình Luận

Địa chỉ email của bạn sẽ được bảo mật thông tin.